Tào tháo đuổi
Không phải đuổi con người máy nhà tôi mua, mà đuổi tôi.
Cơ quan tổ chức sơ kết, ngả con dê và đánh tiết canh. Lính tráng cứ bảo, bổ lắm và ép sếp xơi, nên nể nang, tôi xơi ba bát, lại cả đĩa tái dê tướng. Khổ, ăn trưa, về tới nhà, từ ba giờ đến sáu giờ, tào tháo đuổi dăm bận. Con người máy nhìn ông chủ thương lắm, còn bà vợ đã chả thương xót chồng, còn đay nghiến:
– Ông nhớ đời chưa. Cứ ăn cho sướng mồm vào, về lại khổ vợ con.
Tôi thều thào:
– Thì tôi làm khổ vợ con gì nào. Bà ơi, hay bà bảo con máy vào mát xa cho tôi đi.
– Ông bị điên à. Tháo dạ, còn đòi mát xa mới mát gần.
Tôi chả thiết đôi co với vợ. Nằm xẹp xuống giường được một lúc, tôi gượng lên gọi:
– Máy ơi
Vợ tôi gắt gỏng:
– Máy với móc gì. Ốm đau thế mà chưa chừa a.
– Ba có cho nó vào đỡ tôi không, hay để tôi đi hết ra giường a?
Vợ tôi cuồng cuồng, vội gọi ngay con máy. Tôi lừ đừ bảo nó:
– Máy ơi, mày dìu ông đi nào. Ông mệt lắm!
– Cháu biết ông mệt rồi. Cháu thường ông quá!
Nó dịu tôi vào cửa nhà vệ sinh, thì dừng lại. Tôi lại phải bảo:
– Ơ, thế mày không đưa ông vào bên trong à?
– Cháu xấu hổ lắm.
– Mày là người máy, biết gì mà xấu hổ.
Tôi nói vậy, nó mới dìu tôi đi tiếp. Thấy tôi ngồi xuống bệt, nó giơ tay bịt mũi, miệng oai oái:
– Thối, thối quá ông ơi.
– Tao đã đi đâu. Mày là máy, ngửi sao được mà kêu thối.
Nó nhỏn nhèn cười:
– Thì cháu thấy người nói thế, cháu bắt chước.
Khi nó dìu tôi ra phòng khách, tôi ra hiệu, cho ngồi xuống ghế và bảo tiếp:
– Mày mát xa cho ông đi.
– Eo ơi, không được đâu. Bà vừa cấm đấy thôi.
– Mày chỉ được cái nghe bà thôi. Ông bảo, phải nghe chứ, mát xa cho ông đi.
Con máy đành chiều tôi. Quả là hay thật, nó mát xa cái nào, tôi khỏe ra cái ấy. Có hơn chục phút, mà bụng dạ hết đau, tỉnh hẳn ra. Công nhận, mát xa có thể chữa bách bệnh, kể cả bệnh tào tháo đuổi nhá!