Ngày mẹ sắp mất, một buổi chiều mùa xuân nắng già đun nước vỏ bưởi cho mẹ gội đầu. Tháo cọng chun buộc túm tóc lưa thưa, vừa chải già vừa thủ thỉ, ngày xưa tóc em dài nhỉ, chị nhớ mỗi lần gội đầu em phải đứng lên ghế rồi quay tóc cho khô.
Mẹ cười thế mà bây giờ nó chỉ còn có 1 nhúm. Nụ cười chỉ còn ký ức.
Già bảo không, chị vẫn thấy nó đẹp mà. Mẹ vầng rồi cúi xuống cho già dội nước lên đầu, mình trong nhà nhìn ra thấy giọt nước mắt của già rơi trên tóc mẹ.
Thế mà bẵng cái mười mấy năm trôi qua. Đến lượt già ốm, già nằm 1 chỗ 6 năm. Cơ thể chỉ còn ký ức tồn tại, toàn thân bị teo hết và cứng khớp do căn bệnh neuron vận động quái lạ gây ra. Nó khiến toàn bộ hệ thống vận động mất dần chức năng.
Già cứ ngồi đó ngày qua ngày, chẳng có mẹ ngồi bên hai chị em thủ thỉ nữa. Mỗi lần đến chơi già nhìn mình rồi khóc, rồi cười mà không nói được.
Tóc của già cũng được cắt ngắn cho gọn. Ngày mất, trên đầu cũng chỉ còn lưa thưa vài sợi bạc trắng.
Buổi chiều, nghe bố gọi điện báo tin già mất. Mình thấy bâng khuâng buồn. Nỗi buồn cứ thế miên man, mình không thấy đau lòng nữa, vì có lẽ đó là sự giải thoát nhẹ nhàng nhất cho 1 đời người.
Chỉ là băn khoăn trong những tháng năm sống trong yên lặng ấy, không biết già nghĩ những gì.

Comments are closed.