Có lần ngồi trong quán, mình đối diện với hai cậu bé chắc chỉ sinh viên năm thứ nhất. Họ chửi tục đến mức, nghe còn ngượng tai nhưng họ lại không ngượng mồm. Khi mình nghiêm nghị nhìn họ, hai chú bé thấy xấu hổ, và sau vài phút im lặng, một chú lên tiếng xin lỗi. Ít nhất họ còn một chút tự trọng.
Giờ đây mình lại sửng sốt vì có một “nhà văn” – biệt danh cũng đã tục tĩu, nhưng chửi bậy còn khủng khiếp hơn nhiều so với cái biệt danh đó. Không rõ anh ta tốt hay “dễ thương” (theo lời một bạn Facebook) đến đâu nhưng chửi tục đến cỡ đó, thì không ai dám chắc trong tâm của anh ta có thầm chửi như vậy hay không nữa.
Điều đáng sợ, là cứ một status là hàng ngàn likes, hàng trăm share. Dường như xã hội đã chấp nhận một kiểu thể hiện không thể dùng từ nào khác hơn, là “bẩn thỉu.” Buồn nhất là trong số những người chấp nhận điều đó, có cả những người bạn của mình.
Đừng ai nghĩ mình khắt khe – mình không trách ai cả, kể cả người đang chửi tục tĩu kia. Điều mình muốn nói, là mình đang lo cho cả một thế hệ, vài thế hệ người Việt Nam đã cực kỳ dễ dàng chấp nhận thứ ngôn ngữ bẩn thỉu, hạ đẳng đó, nhiều khi chỉ vì nó thỏa mãn cái sung sướng trong lòng mình, vì người ta chửi hộ bản thân mình một cái gì đó.
“Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ” – Anton Tsekhov
P.S. Không cần ai an ủi đâu, nhưng thực sự kết thúc ngày Chủ nhật như thế này, thật buồn.

Comments are closed.