Lá đỏ – xem lần thứ 2, vẫn nguyên vẹn cảm xúc như lần đầu. Vẫn gai người khi nghe duet “tình yêu”, vẫn mặn khoé môi khi nghe aria “em phải sống”, vẫn dồn dập hơi thở khi nghe những giai điệu tha thiết mà hào hùng.
Lần này, vũ đạo nhuần nhuyễn hơn, kịch bản được trau chuốt hơn, một vài cảnh rườm rà đã được cắt bỏ.
Lần này được nghe ekip 2 giọng chính khác. Hai nghệ sĩ diễn xuất rất tốt, gương mặt và động tác biểu cảm. Giọng nữ ở âm vực trung rất mượt và sáng. Chỉ tiếc khi lên cao, giọng em hơi gắt. Giọng nam hơi yếu, bó tiếng quá nên nhiều đoạn nghe không rõ.
Nhưng nói gì đi chăng nữa, thì các nghệ sĩ của nhà hát nhạc vũ kịch cũng quá giỏi khi đã thổi hồn vào vở diễn, từ nhạc công đến vũ công, và đặc biệt là các ca sĩ. Công sức của nhạc sĩ và cũng là nhạc trưởng của đêm diễn Đỗ Hồng Quân đã được ghi nhận. Lá đỏ xứng đáng là niềm tự hào của nền âm nhạc hàn lâm Việt nam. Hy vọng một ngày rất gần, Lá đỏ sẽ vươn ra ngoài, hội nhập cùng thế giới.

51 thoughts on “Lá đỏ

  1. Bạn đi xem đấy à. Sắp đạt danh hiệu khán giả nhân dân rùi đấy. Lần này là chính tác giả chỉ huy nên nó vẫn có hồn hơn:))

    1. Tớ xem lần đầu là đúng buổi đầu báo cáo (k phải công diễn). Hình như a Quân vẫn chỉ huy mà nhỉ ?!?
      Hehe, gọi là thú vui cũng dc :-p

  2. À đúng rồi. A Quân ngồi dưới ghế khán giả 🙂
    Thế sao lần này chàng quyết ra tay nhỉ?

    1. Quá dc 🙂
      Chị ngồi tầng 2, ngó dàn nhạc mòn mắt. Đoạn đầu thấy e suýt ngủ gật mấy bận 😀

  3. Lần đầu đi xem, chị đã rất nghi ngại, vì nhạc a ấy thường khó nghe :-p. Nhưng cực kỳ bất ngờ với những giai điệu rất du dương mềm mại 🙂

  4. Vâng, em thích nhất câu mà dành cho ns là:
    Nếu bạn làm theo đam mê bạn có cả bầu trời
    Néu bạn làm cho số đông bạn sẽ có cả núi tiền…
    Ờ nhưng khi chết chả ai ghi vào bia mộ là bạn có bao nhiêu tiền

  5. Thực tế mà nói thì, nên dung hoà và cân bằng cả 2 vấn đề. Khi e sống 1 mình, e có thể vùng vẫy trong bầu trời của e. Nhưng khi e còn có những “đôi cánh” bay cùng, nhiều lúc e vẫn cần phải dừng lại và chăm sóc chúng 🙂
    Nhỉ, nghệ sĩ 😉

    1. Ơ thế mà k nhìn thấy nhau nhỉ, để ít ra còn có bạn chung đường về 🙂
      Mà suy từ ảnh, có vẻ như 2 chị e mình ngồi đối diện nhau

  6. Em ngồi góc phải t1 ạ. Em cũng hay đi nghe, xem nhiều thứ nhưng cảm nhận ko sâu sắc đc. Về đọc bài của chị: Công nhận cô giáo của các nghệ sĩ nói chuẩn ạ!

  7. Chính vì ngồi ghế khán giả nên lần này chỉnh sửa cũng tương đối. Kể cả cao trào cũng mỗi hôm một kiểu luôn. Chỉ huy Nhật làm sao làm đc thế

  8. Ối, đừng nói quá thế chị ngại lắm. Biết có bạn hàng xóm thế này, có ct j hay chị rủ e đi cùng nhé

  9. Vâng ạ. Em sẽ làm tài xế cho chị & được đi cùng chị thì nhất rùi ạ.

  10. Vé của chị C6 tầng 2 nhưng vào muộn nên chẳng biết ngồi số mấy nữa, nhưng nghĩa là rất gần cô giáo

  11. Tại chị vào muộn nên e k nhìn thấy đấy 🙂
    Theo vé thì chị e mình sẽ ngồi đối diện theo góc chéo: chị sát sân khấu, e gần….các lô VIP 😀

  12. Ừ, nhưng chị lại ngồi đối diện sân khấu cơ, cũng sát các lô VIP (suýt chui nhầm vào đấy ☺️)

    1. Oái, lại cả a nữa ạ
      Bao nhiêu người quen mà sao e k nhìn thấy nhỉ. Mà nhà hát lớn thì bé xíu, hihi

  13. Vở diễn lần này còn ông thần núi và đàn thú nhồi bông không Tran Thuong Ha?

    1. Ông thần vẫn còn nguyên. Còn thú nhồi bông đã dc trả về rạp xiếc rồi ạ 😀

  14. E nghĩ ông thần là người dẫn chuyện, k thể bỏ dc với kịch bản này. Tuy nhiên, phạm vi hoạt động của ông lần này có dc thu hẹp hơn 😀

  15. Dẫn chuyện thì OK. Nhưng cần phải là nhân vật khác dẫn. Ông thần núi mà vô dụng khi đồ của ông ấy (đá) đè chết các cô gái thì tác giả kịch bản đáng đánh đòn. Nhân vật phải gánh được ý nghĩa của nó. Nếu không đủ thì thà cho con voọc mũi hếch vào dẫn còn thú vị hơn :D.

  16. Ờ há, công nhận 😀
    Để hôm nào ae mình gặp tác giả góp ý nhé :)))

  17. Tran Thuong Ha Quên đi. Hy sinh mãi rồi. Bây giờ thì đưa tiền đây kẻo tớ đổi ý 😀

Comments are closed.