Có một cậu bé người Mỹ tên Wilson, thoạt nhìn rất khờ khạo, do đó rất nhiều người trong thị trấn thích đùa với cậu, giống như là nhân vật hề mua vui cho mọi người. Một ngày nọ, bạn cùng lớp của Wilson cầm trên tay một đồng 1 đô la và một đồng 5 cent, rồi hỏi Wilson là chọn đồng tiền nào. Cậu bé Wilson lúc đó đã không cần suy nghĩ mà trả lời ngay: “Tớ chọn đồng 5 cent.” Bạn học cười khoái trí nói: “Ha ha, cậu ấy không chọn 1 đô la mà lại chọn đồng 5 cent.” Sau đó tất cả học sinh trong trường đã lan truyền nhau chuyện cười này.
Rất nhiều người đã không tin, sao Wilson lại ngốc đến vậy, họ đã đem tiền đến trước mặt Wilson để kiểm nghiệm, nhưng lần nào cũng nhận được cùng một kết quả. Mỗi lần cậu đều nói: “Tớ muốn 5 cent.” Tất cả học sinh của trường đều dùng cách này để kiểm tra và sau đó mỗi người rời đi với nụ cười của sự hài lòng.
Cuối cùng, câu chuyện đã đến tai của thầy giáo. Ở trước mặt Wilson, thầy giáo hỏi: “Chẳng lẽ trò không phân biệt được giá trị lớn nhỏ của đồng 1 đô la và 5 cent sao?”
Trò Wilson đáp: “Đương nhiên là trò biết rõ ạ. Nếu như trò chọn đồng 1 đô la thì sẽ không có ai mang tiền đến để thử nữa, như vậy trò cũng không thể có nhiều đồng 5 cent như thế này.”
Người thầy nghe xong như bừng ngộ ra một đạo lý lớn. Wilson không đặt sự thông minh vào món lợi nhỏ mà suy nghĩ về cái ngốc của người thông minh. Nhiều năm sau, ông trở thành tổng thống thứ 28 của nước Mỹ.
Rất nhiều người thông minh, họ phán đoán suy nghĩ của người khác một cách nhanh chóng và không bao giờ bị mắc lừa. Họ tính toán chi li, so đo từng chút để làm sao không thua thiệt, không bị người lừa gạt. Nhưng họ lại quên câu: “Thông minh quá sẽ bị thông minh hại.” bởi vì quá thông minh nên người này thường bị người khác phòng bị. Kỳ thực, thông minh cũng không phải là xấu. Tuy nhiên, đôi khi trong cuộc sống lại cần chúng ta ngốc một chút mới tốt, hơn thế, làm được người thông minh giả ngốc quả không dễ dàng.
Cho nên, người xưa cho rằng người thông minh nhưng giả ngốc mới là đạo xử thế của nhà thông thái. Giả thiếu hiểu biết khiến mọi việc được tiến triển thuận lợi hơn. Biểu hiện của ngốc nghếch ở người thông minh chính là một loại trạng thái bình tĩnh, không hiểu cái đạo lý của người đại ngốc thì khó thành tựu đại sự.
Tiếc rằng thời thời nay, kẻ ngốc nhưng cố tỏ ra thông minh lại quá nhiều.
//sáng sớm đọc được bài hay trên DKN. Share để cùng ngẫm.

33 thoughts on “Có một cậu bé người Mỹ tên Wilson

  1. “Thông minh quá sẽ bị thông minh hại”
    Từ nay em hứa ko khen sếp thông minh nữa!

  2. Trí tuệ siêu phàm! Người tầm thường không nhận ra được sự thông minh của họ.

  3. Ơ cái cô kia, người ta mưa gió rủ nhau đi nhậu lại vào khen hoa là ý gì đấy…có bik bn lâu ae tôi chưa gặp nhau ko?

  4. Nguyễn lô Huy Thằng này hay nịnh vợ cơ mà nói chuẩn, vì cô người yêu xinh nhất đã chọn làm vợ roài còn đâu, nhờ ku nhờ!

    1. Hoá ra trước giờ trong mắt anh em luôn thấy mình ngốc. Mặc dù lúc nào mình cũng tỏ ra nguy hỉm :((((

  5. Tham Tran đây là a tuấn CEO của VCCor…a đọc rất nhiều bài của a ý và ngẫm đc khá nhiều điều hay. Riêng về bài này a thấy Mít đang ứng dụng khá tốt :))

Comments are closed.